[Review] Miyoo Mini Plus: Chuyện cái máy chơi game và thú vui hoài cổ
Gói ghém những trải nghiệm về chiếc máy chơi game retro MM+.
Mở đầu: Khi người lớn đi tìm “vé về tuổi thơ”h2

Nói chung từ nhỏ đến giờ thì mình thích chơi game. Sau một thời gian “siêng năng” săn sale trên Steam thì Steam Library cũng có được kha khá game AAA đồ họa khủng, nặng cả trăm GB, nhưng mình lại chả bao giờ chơi được quá 30 phút.
Lý do? Chắc là vì chúng quá phức tạp về đồ hoạ, cốt truyện, gameplay, hoặc đơn giản là mình đã già (thể xác) để có thể ngồi lâu chơi hết một tựa game 😔. Mình muốn cái cảm giác đơn giản ngày xưa: Bấm nút là chơi, thua thì chơi lại. Đó là lý do mình tìm đến thế giới Retro Handheld và cụ thể là con Miyoo Mini Plus (MM+).
Retro Handheld là cái chi chi?h2
Nếu bạn là dân 8x, 9x đời đầu, chắc hẳn bạn không quên được cái cảm giác thèm thuồng khi nhìn thấy thằng bạn cầm con Gameboy. Retro Handheld hiện đại về cơ bản là những thiết bị phần cứng chạy Linux hoặc Android được sinh ra để giả lập các hệ máy chơi game cũ như: NES, SNES, PS1, GBA… hoặc PSP, NDS nếu phần cứng đủ mạnh.
Điều thú vị của handheld nằm ở phần cứng (Hardware), việc cầm một thiết bị vật lý có nút bấm mang lại cảm xúc rất khác so với việc vuốt màn hình cảm ứng vô hồn.

Đánh giá về chiếc Miyoo Mini Plush2
1. Thiết kế và Cảm giác cầm nắm (Look and Feel)h3
Ấn tượng đầu tiên: Nó giống một con Gameboy thu nhỏ nhưng hiện đại hơn.
- Vỏ nhựa: Nhám, cầm đầm tay (mình chọn màu đen transparent).
- Nút bấm: Đây là thứ mình quan tâm nhất. Các nút A/B/X/Y của MM+ có độ nảy tốt, không bị mushy. D-pad thì hơi cứng một chút nhưng chính xác.
- Trigger: Các nút L/R phía sau thiết kế hơi dị, nếu bàn tay to sẽ dễ bị mỏi khi chơi lâu.

2. Màn hình: Điểm “ăn tiền” nhấth3
Màn hình 3.5 inch, độ phân giải 640x480. Với game retro, đây là tỉ lệ vàng (4 : 3). Màn hình IPS của MM+ khá sắc nét.
3. Pin khá “trâu”h3
Với dung lượng 3000mAh lithium, thời gian chơi khoảng 5-7 tiếng. Mình chơi ít nên khoảng 1 đến 2 tuần mới cần sạc lại.
4. Phần mềm: OnionOS - Linh hồn của cỗ máyh3
Firmware gốc của máy khá tệ, thiếu nhiều tính năng cần thiết, nhưng cộng đồng Open Source đã cứu vãn tất cả bằng OnionOS. Quá trình cài đặt khiến máu “vọc vạch” của mình nổi lên: flash thẻ nhớ, copy BIOS, sắp xếp ROMs,… OnionOS mang lại nhiều tính năng ví dụ Game Switcher thần thánh: bấm nút là chơi tiếp đúng ngay chỗ bạn vừa dừng lại, hoặc tự động tắt máy khi sleep (trong khi firmware gốc khi nhấn sleep máy chỉ tắt màn hình - làm tụt pin của máy rất nhanh),…
Trải nghiệm thực tế: Không chỉ là chơi gameh2
Mình nhận ra cái thú của việc chơi retro handheld cũng giống như chơi bàn phím custom: 50% thời gian là đi… cài game và mod máy.
- Modding: Mình thay loa (loa gốc hơi bé), chỉnh sửa lại d-pad, có lẽ sau này mình sẽ DIY cụm ABXY và D-pad bằng resin.
- Sự hoài niệm có chọn lọc: Nhờ Save State và Fast Forward, mình có thể bỏ qua những đoạn cày cuốc nhàm chán của các game RPG cũ để tận hưởng cốt truyện.
- Cỗ máy “chữa lành”: Cầm MM+ trên tay đi cà phê, du lịch, bật Pokemon, Zelda, Mario lên và chơi… nó tách biệt mình khỏi công việc, cuộc sống và drama mạng xã hội.
Những điểm chưa ưng cho lắm (Nitpicking)h2
Tất nhiên, không có gì là hoàn hảo:
- Ergonomics: Do kích thước nhỏ, cầm lâu (khoảng 30p) sẽ bị mỏi, tê tay.
- Hiệu năng: Cấu hình máy khá yếu trong phân khúc (Chip Cortex-A7 lõi kép 1.2GHz, RAM 128MB), không có GPU rời nên chỉ dừng lại ở PS1 là đẹp nhất. Đừng mong chơi mượt N64 hay Dreamcast.
- Kết nối: Wifi chủ yếu để scrape ảnh bìa game, update OTA OnionOS, không dùng để lướt web.

Túm lạih2
Bỏ ra hơn 1 triệu đồng cho một cái máy để chơi game 20 năm về trước có đáng không? Với mình là Đáng.
Miyoo Mini Plus không chỉ là một cái máy chơi game. Nó là một món đồ chơi công nghệ, một cỗ máy thời gian. Nếu bạn muốn đặt một món đồ đẹp đẽ lên bàn làm việc cạnh chiếc bàn phím cơ và ly cà phê, thì MM+ là một lựa chọn tuyệt vời.

Bạn có thể đặt mua 1 chiếc để trải nghiệm tại đây